Top ↑ | Archive | | Submit

hết thuốc chữa =((

Cảm giác như là chỉ đang có mình mình với đêm tối.

Tuy là biết là ngoài kia đang có rất nhiều người đang 1 mình cùng mình, nhưng chúng ta vẫn chỉ là những người 1 mình cùng nhau.

Đêm xuống rồi, ngày lại đang tới. Mỗi lúc ntn, lại luôn cảm giác vừa thất vọng, vừa háo hức, vừa trống trải. Trống trải trong nghĩa thấy bao la.

Hức. Sau này mình sẽ làm gì nhỉ? Làm thứ ko phải thứ mình đã học. Ko đc làm 1 người trí thức sánh đôi cùng bạn bè cường quốc năm châu =). Bản thân mình tự gạt mình ra khỏi hàng ngũ trí thức rồi =) chán thế chứ lị.

Trí ngủ [victory]

Uầy. Ôi. Hức. Trong đầu chả có gì, toàn các câu cảm thán =).

Vuốt tóc hà 1 cái. Có 1 người ở bên cạnh mình sướng thật. Trước đây mình sợ ma vs chỗ tối kinh. Nhưng cứ chỉ cần có 1 người đi bên mình, dù là mình đang bế 1 đứa bé [-( tức là mình phải bảo vệ nó, thế mà nó cũng làm mình chẳng còn sợ nữa. H cũng thế, có 1 ng luôn ở bên cạnh mình thật là bình yên.

Những người gặp mình từ ngày xưa có lẽ sẽ cảm thấy mình khác xa nhỉ, mà ko, có lẽ, ngc lại, chả khác gì cả theo nghĩa tiêu cực :(( tủi quá. Hehe, mình thì mình chả biết nữa, mình nghĩ mình vẫn thế, có vài thứ khác nhiều, n0 mà theo nghĩa tích cực =). Ôi chồi ôi :))

Có những người mới quen thì bảo mình kịch nghệ. Ôi cái này hơi mới mẻ ah nha :)) mình cg thích :x :x. Mới đầu thì bực, ức, uây, tự nhiên nói lại lại thấy ức =) nhưng thôi kệ bố, kệ thế cho hệ sinh thái nó phong phú. A ơi, e ko kịch nghệ đúng ko :((? Hà ơi, t ko kịch nghệ nhờ :D. T tự ti lắm, dễ tự chửi mình lắm, t lại tự kỉ ám thị thì chết ><. Đấy, khổ thế đấy. Sống làm 1 người nhỏ nhoi hp bình yên với những thứ nhỏ nhoi của mình thật là khó, khó phết :D

Mình đang định đi Quảng Châu lần nữa, nhưng xem ra tình hình lần này khó đi rồi :|

Mà mình cần kiếm tiền, bao khoản nợ cần chi trả đổ ập lên đầu :)) lạy chúa tôi!

Có những người ntn, vừa là những người bảo vệ mình, vừa là những người mình cần bảo vệ. Nên là cs rất cân, có chòng chành nhưng ko hề sụp đổ. Những người rất đáng yêu. Đã có nhiều thứ phải bỏ lại sau lưng, tất nhiên, sức đâu mà vác. Có những thứ đã khóc suốt bao đêm ròng vì quá đớn đau và hối hận. Nhưng rồi hết nhỉ. Mình luôn tin vào sức mạnh của thời gian :x. Và cả sự tàn nhẫn của nó nữa :D hehe.

Declaration : Mình yêu saintz =)

Yêu hà

Yêu nhiều thứ lắm. Đa phần yêu rất hững hờ, nhưng mờ lại rất sâu :)).

Ai dà, sau bao năm mình vẫn nửa ông nửa thằng nthe :)) đúng là hết thuốc chữa!